How do you feel today my dearest? Are you feeling much better waking up in the morning and read this letter I write to you?
While marriage is big step that would need other people to support, it's definitely important to remind ourselves that we are the people who are making decision and taking responsibility for our decision. Life is a great adventure and we should live it strongly and powerfully. We know that we can make it work, we know that we can do everything to make it work, I am working hard for it, and I will need your support and love to do so.
Darling, love is in a long life ahead, I know sometimes parents worry for us and make us worry too, but definitely our lives won't be happier if we don't make our own decisions.
We know how to be happy, and we know that happiness comes from overcoming difficulties, so when it is close to the success, it's just need us to be loving and supporting each other, because difficulties that you see now is nothing, it's not even big problem yeah as nothing is against us.
Dear little bunny, don't stress out because I am so worried that I feel my heart aches, so be strong, be healthy and be happy :D Think positive, eliminate all negative thoughts babe.
With love,
Anh.
Wednesday, 19 December 2012
Monday, 10 December 2012
Thư của cô Lê
Sent: Tuesday, 11 December 2012 9:46 AM
Phương nè,
Cô đã cầu nguyện nhiều cho các con. Gia đình cô tin tưởng các con sẽ không phụ lòng tin của ông và cô chú. Cha mẹ nào cũng mong cho con mình sớm gây dựng gia đình, khi nói chuyện với bố mẹ của con, cô hiểu bố mẹ rất thương yêu và mong muốn cho con có 1 mái ấm gia đình. Không ai có thể yêu thương mình hơn là cha mẹ đâu con ạ. Việc gì cũng vậy, cũng phải tìm hiểu và cần thời gian. Con phải thông cảm cho những lo âu và quan tâm của bố mẹ con, vì quả thật những việc xấu cùng đã xảy ra khá nhiều ở Úc.
(Tuy nhiên đối với con và Hạnh, cô hoàn toàn tin tưởng các con đó. Chúc các con thật hạnh phúc.)
Cô sẽ tiếp tục cầu nguyện cho các con, rất mong con và em Hạnh sẽ một lòng yêu thương nhau để có một hôn nhân bền vững, phải hết lòng hiếu kính bố mẹ.
Điều quan trọng bây giờ là em Hạnh cần tìm hiểu về Chúa, chính trong Chúa sẽ giúp cho hôn nhân tốt đẹp và dạy cách ăn ở cho phải lẽ với gia đình và cha mẹ. 2 con phải thể hiện được lòng yêu kính bố mẹ con nhe. Đừng bao giờ nóng vội hay nói những lời lẽ làm buồn lòng bố mẹ nhe các con.
Cô mong mọi điều tốt lành cho gia đình con.
À, cô gửi con bài thi học thuộc KT, con học và tham gia nhe.
Tham gia ca đoàn thì đã quá trể rồi, không nên, năm nay cô chú cũng không có hát trong ca đoàn.
Cô
-------
Sent: Tuesday, 11 December 2012 9:16 AM
Cô kính,
Nhờ ông và cô chú, Tạ ơn Chúa là bố mẹ con đã vui vẻ trở lại, động lòng thông cảm cho con và sẽ cho chúng con cưới sớm... Chúng con mừng lắm đến phát khóc...
Không có cô chú và ông thì con đúng là bơ vơ, cô chú và ông đã cứu chúng con ạ,
Cô cho con hỏi chương trình thi Kinh Thánh như thế nào, học những gì ạ, con có thể tham gia chương trình hát Giáng Sinh của Hội Thánh mình nữa không ạ? Liệu có muộn quá không ạ?
Cô kính, cô chú và ông là những angels của Chúa đã giúp đỡ chúng con. Con kể cho em Hạnh và em cũng cảm động lắm, hy vọng sang đây cô chú sẽ hướng dẫn và chăm sóc em hoà nhập với Hội Thánh ạ.
Con kính cảm ơn cô chú và ông,
Xin Chúa ban cho cô chú và ông thêm quyền năng để giúp người, mang tình yêu của Chúa đến cho người,
Kính,
Con.
Sunday, 9 December 2012
Những ngày tháng 12
Ngày ... tháng...năm
Gửi anh yêu của em,
Mấy ngày qua, anh em mình đã trải qua biết bao cung bậc cảm xúc khác nhau. Nước mắt rơi cũng nhiều vì nhưng hoài nghi dường như vô lý của người lớn. Những phút giây lo lắng đến đau quặn ruột gan, những toan tính rối bời tâm trí, những nức nở tuôn trào cũng những giọt nước mắt... Rồi là những bình tĩnh đến thảnh thơi, những can đảm hừng hực như sôi lên trong huyết quản... Yêu anh, em trải qua những extreme của cảm xúc, để chứng minh rằng tình yêu đích thực là có thật dù có biết bao khó khăn, thử thách trước mắt đi nữa.
Niềm vui dường như mong manh trong từng khoảng khắc, niềm tin trở thành một thứ quý giá nhắc nhở ta cố gắng và chiến đấu cho những thứ thuộc về mình. Bản lĩnh một lần nữa được đem ra để thử lửa, kiên trì một lần nữa được đem ra làm vũ khí, và sự bình tĩnh một lần nữa được đem ra để tôi rèn. Ôi những bất ngờ trong cuộc sống chẳng thể lường trước được. Niềm vui anh em mình tận hưởng chưa tày gang, mà liên tiếp những khó khăn này đến khó khăn khác. Những lo âu cứ vây quanh đến ám ảnh, những ước mơ giản đơn bỗng trở thành xa xỉ.
Nào em có mong điều chi cao sang. Em chỉ mong chúng mình ở bên nhau, đến với nhau một cách trọn ven. Nhưng người tính đâu bằng trời tính phải không anh? Mong sóng gió sẽ mau qua, anh em cùng cầm tay nhau bước qua mọi khó khăn, thử thách anh nhé.
Anh yêu yên tâm, em sẽ giữ vừng một niềm tin. Bởi tình yêu em dành cho anh lớn hơn tất cả mọi thứ trên đời. Anh yêu hãy nắm lấy tay em nào, chúng mình cùng bước đi. Có anh ở bên, em không sợ chi cả anh ơi. Anh à, chúng mình cùng cố gắng nhé! Dù em biết nói thì dễ, làm thì khó nhưng em tin chắc rằng không có gì là không thể khi chúng ta có quyết tâm, cả hai ta cùng quyết tâm.
Em yêu anh,
Bé bỏng của anh
Hồng Hạnh
Gửi anh yêu của em,
Mấy ngày qua, anh em mình đã trải qua biết bao cung bậc cảm xúc khác nhau. Nước mắt rơi cũng nhiều vì nhưng hoài nghi dường như vô lý của người lớn. Những phút giây lo lắng đến đau quặn ruột gan, những toan tính rối bời tâm trí, những nức nở tuôn trào cũng những giọt nước mắt... Rồi là những bình tĩnh đến thảnh thơi, những can đảm hừng hực như sôi lên trong huyết quản... Yêu anh, em trải qua những extreme của cảm xúc, để chứng minh rằng tình yêu đích thực là có thật dù có biết bao khó khăn, thử thách trước mắt đi nữa.
Niềm vui dường như mong manh trong từng khoảng khắc, niềm tin trở thành một thứ quý giá nhắc nhở ta cố gắng và chiến đấu cho những thứ thuộc về mình. Bản lĩnh một lần nữa được đem ra để thử lửa, kiên trì một lần nữa được đem ra làm vũ khí, và sự bình tĩnh một lần nữa được đem ra để tôi rèn. Ôi những bất ngờ trong cuộc sống chẳng thể lường trước được. Niềm vui anh em mình tận hưởng chưa tày gang, mà liên tiếp những khó khăn này đến khó khăn khác. Những lo âu cứ vây quanh đến ám ảnh, những ước mơ giản đơn bỗng trở thành xa xỉ.
Nào em có mong điều chi cao sang. Em chỉ mong chúng mình ở bên nhau, đến với nhau một cách trọn ven. Nhưng người tính đâu bằng trời tính phải không anh? Mong sóng gió sẽ mau qua, anh em cùng cầm tay nhau bước qua mọi khó khăn, thử thách anh nhé.
Anh yêu yên tâm, em sẽ giữ vừng một niềm tin. Bởi tình yêu em dành cho anh lớn hơn tất cả mọi thứ trên đời. Anh yêu hãy nắm lấy tay em nào, chúng mình cùng bước đi. Có anh ở bên, em không sợ chi cả anh ơi. Anh à, chúng mình cùng cố gắng nhé! Dù em biết nói thì dễ, làm thì khó nhưng em tin chắc rằng không có gì là không thể khi chúng ta có quyết tâm, cả hai ta cùng quyết tâm.
Em yêu anh,
Bé bỏng của anh
Hồng Hạnh
Monday, 3 December 2012
Vicroads
Hôm nay anh dạy chạy ra Vicroads sớm để xin xỏ, mặc dù không có Road Worthy Certificate, nhưng biết làm thế nào, mình đặt hy vọng vào việc làm xong sớm để xin anh cảnh sát mà...
Hôm thứ 5 tuần trước là hôm anh bị phạt, 4 hôm liền đều tập trung làm việc, sao cảm giác như bị phạt lâu lắm rồi ý ... Sau khi xin xỏ, lại gọi cho ông làm RWC để nhắc ông, sau khi lấy rồi sẽ quay lại Vicroads chầu trực. Xin Chúa giúp cho con mọi chuyện được suôn sẻ Chúa ơi.
Hôm qua em ốm, anh thấy thương quá, anh ước gì mình ở bên nhau để chăm sóc cho nhau sớm tối, em nhỉ.
Tặng em một bó hoa hồng nha:
Friday, 30 November 2012
My love
Lạnh, cái lạnh của Hà Nội như truyền sang Melbourne, qua những chiếc áo len dài tay, có thể đó là những cổ áo cao bó lấy cần cổ thon gầy ấy, hoặc chính là tấm khăn choàng dày ấm của người yêu.
Hàng ngày, nàng gửi cho ta những tấm hình nhỏ xinh xắn, luôn luôn là nụ cười duyên dáng và đôi mắt dịu dàng trìu mến thương yêu.
Đêm đến, ta như được nằm trong những tiếng nhạc êm dịu của tình yêu, bao bọc bởi sự ngọt ngào và ấm áp của mối tình dịu ngọt, những cử chỉ đầy yêu thương của gấu, những cảm xúc đa dạng đầy nhiệt huyết của thỏ bông ... Đâu đây, giấc mơ đầy những câu chuyện cổ tích thân thương, những rung động tận tim gan của một thế giới ngập tràn hạnh phúc, lại mang hồn ta về với xứ sở của thiên đàng, nơi tình yêu là vĩnh cửu và hoàn hảo, nơi ta được gối đầu trên chân em và ngủ những giấc mơ thật say sưa ...
Cả đất trời này như lại chỉ có nhau, nụ cười bằng cả tâm hồn ấy, sự vui sướng bộc phát từ trái tim ấy, sự hết lòng mà không thể tìm mua được ở nơi nào, tất cả cộng lại, đó là em, Hồng Hạnh của anh....
Sunday, 18 November 2012
Melbourne những ngày hè nóng gió
Check Registration today: http://vre.vicroads.vic.gov.au/VRESearch.aspx
------------------ Links of the iOS bloggers -----------------
http://www.hollance.com/
http://indieambitions.com/
http://www.galloway.me.uk/
http://www.vickiwenderlich.com/
http://brandontreb.com/
===============================================================
Monday, 12 November 2012
Hà Nội, những ngày đầu đông
Hà Nội, những ngày đầu đông
Cơn gió mùa ồn ạt kéo vào thành phố nhỏ. Chỉ sau một đêm, không khí lạnh đã bao trùm khắp nẻo đường, ngõ nhỏ. Cái lạnh đầu mùa lại làm ta rưng rưng nhớ lại những ký ức của những mùa đông đã qua. Ừ thì có lạnh đấy, có buốt tê tay tê chân làm ta khó chịu đây, nhưng sao ta vẫn yêu quá cái lạnh này. Cái lạnh ở đây thật riêng, khác hẳn với cái lạnh xứ trời Âu mà ta đã trải qua. Có lẽ bởi vì cái sự buốt độc nhất vô nhị của nó:)
Tiết trời lành lạnh thế này làm ta lại nhớ đến những ngày cuối năm, giáp Tết Nguyên Đán. Có quá sớm để nghĩ đến Tết ko nhỉ? hihi. Nghĩ đến Tết mà thấy ấm lòng. Ôi, nhớ sao những ngày tết năm xưa, cái thưở háo hức đến Tết để có quần áo đẹp, được ăn diện đi chúc tết họ hàng, láng giềng và thích nhất là được mừng tuổi. Lớn lên 1 chút, đã nhận thấy những cái Tết ko còn dư vị thảnh thơi và háo hức như năm nào. Đã biết thấy những lo toan của bố mẹ mỗi khi Tết đến, những bận rộn cuối năm của người lớn để hoàn thành công việc trước thời khắc giao thừa. Rồi cũng biết mộng mơ, tương tư khi nhìn thấy các đôi lứa sánh vai, thấy thèm những cái ôm chặt và ấm thế kia để bớt đi cái sự buốt của mùa đông Bắc Bộ.
Mùa đông này ta có anh mang đến những tia nắng ấm, để biết những mộng mơ và tương tư thưở xưa nay hóa sự thật:)
I love you- those three words have my life in them
(Quoted)
"Man is what he believes" - Anton Chekhov
When we strongly believe in ourselves, others will believe too.
The difference between an excellent you, and a weak you, is belief.
Most of the times, disbelief is the barrier that holds us down in the mediocrity. Breaking that barrier, it all starts by believing in ourselves.
Cơn gió mùa ồn ạt kéo vào thành phố nhỏ. Chỉ sau một đêm, không khí lạnh đã bao trùm khắp nẻo đường, ngõ nhỏ. Cái lạnh đầu mùa lại làm ta rưng rưng nhớ lại những ký ức của những mùa đông đã qua. Ừ thì có lạnh đấy, có buốt tê tay tê chân làm ta khó chịu đây, nhưng sao ta vẫn yêu quá cái lạnh này. Cái lạnh ở đây thật riêng, khác hẳn với cái lạnh xứ trời Âu mà ta đã trải qua. Có lẽ bởi vì cái sự buốt độc nhất vô nhị của nó:)
Tiết trời lành lạnh thế này làm ta lại nhớ đến những ngày cuối năm, giáp Tết Nguyên Đán. Có quá sớm để nghĩ đến Tết ko nhỉ? hihi. Nghĩ đến Tết mà thấy ấm lòng. Ôi, nhớ sao những ngày tết năm xưa, cái thưở háo hức đến Tết để có quần áo đẹp, được ăn diện đi chúc tết họ hàng, láng giềng và thích nhất là được mừng tuổi. Lớn lên 1 chút, đã nhận thấy những cái Tết ko còn dư vị thảnh thơi và háo hức như năm nào. Đã biết thấy những lo toan của bố mẹ mỗi khi Tết đến, những bận rộn cuối năm của người lớn để hoàn thành công việc trước thời khắc giao thừa. Rồi cũng biết mộng mơ, tương tư khi nhìn thấy các đôi lứa sánh vai, thấy thèm những cái ôm chặt và ấm thế kia để bớt đi cái sự buốt của mùa đông Bắc Bộ.
Mùa đông này ta có anh mang đến những tia nắng ấm, để biết những mộng mơ và tương tư thưở xưa nay hóa sự thật:)
I love you- those three words have my life in them
(Quoted)
"Man is what he believes" - Anton Chekhov
When we strongly believe in ourselves, others will believe too.
The difference between an excellent you, and a weak you, is belief.
Most of the times, disbelief is the barrier that holds us down in the mediocrity. Breaking that barrier, it all starts by believing in ourselves.
Subscribe to:
Posts (Atom)




.jpg)






